“Ngoài nguyệt lệ ra... còn có cơ hội tăng thêm thu nhập mỗi tháng?”
Trên mặt Phương Hàn hiện lên vẻ mừng rỡ.
Đối với hắn, một kẻ sở hữu “khắc kim hệ thống”, thứ hắn mong muốn nhất, khát khao nhất, chính là kiếm tiền.
Thế nhưng, nếu dựa vào bảng hệ thống để làm thêm nghề phụ kiếm tiền, lại lãng phí thời gian vào chuyện đó, thì chẳng khác nào bỏ gốc lấy ngọn.
Lúc này, một cơ hội kiếm tiền đã bày ra ngay trước mắt.
Quả đúng với câu nói ấy, chỉ cần có thực lực, tài phú tự khắc sẽ cuồn cuộn kéo tới.
“Ngoài thành có một trang trà mang tên ‘Thanh Vụ trà viên’, chủ vườn già tuổi tác đã cao, gần đây muốn định ra người thừa kế.”
“Lão có hai nam nhi, trưởng tử Hạ Khang, thứ tử Hạ Hào. Hai người vì tranh đoạt quyền thừa kế trà viên mà đã sớm như nước với lửa.”
Phương Viễn trưởng lão chậm rãi nói.
Phương Hàn lặng lẽ lắng nghe, trong lòng đã hiểu rõ, nhiệm vụ kế tiếp của hắn e rằng sẽ dính líu đến cuộc tranh đoạt quyền thừa kế này.
Phương Viễn trưởng lão tiếp lời:
“Vài ngày trước, trưởng tử Hạ Khang đã tìm đến gia tộc cầu trợ. Hắn hứa rằng, nếu gia tộc giúp hắn giành được quyền thừa kế trà viên, hắn nguyện dâng lên năm thành lợi nhuận của trà viên mỗi tháng.”
“Năm thành lợi nhuận?”
Trong lòng Phương Hàn khẽ động.
Năm thành lợi nhuận của một trà viên, đối với gia tộc mà nói đương nhiên chẳng đáng bao nhiêu, nhưng với hắn thì tuyệt đối không phải số nhỏ. Nếu có thể nắm được khoản này, e rằng còn vượt cả nguyệt lệ trăm lượng bạc mỗi tháng của hắn lúc này, dù hắn đang đứng đầu nội đường.
“Sau khi cân nhắc, gia tộc cho rằng để ngươi ra tay là thích hợp nhất. Một là xem như rèn luyện cho ngươi, hai là nếu việc thành, phần lợi tức mỗi tháng thu được sẽ coi như gia tộc ban thưởng thêm cho ngươi, một thiên tài tử đệ.”
Phương Viễn trưởng lão nhìn Phương Hàn, mỉm cười nói.
“Đệ tử nguyện đi thử một phen.”
Phương Hàn không hề do dự, chắp tay đáp.
Rõ ràng, nhiệm vụ này chính là phần ưu đãi mà gia tộc dành cho hắn vì coi trọng thiên phú của hắn.
Dĩ nhiên, muốn lấy được phần ban thưởng ấy, vẫn phải xem bản lĩnh của chính hắn, xem hắn có thể giúp Hạ Khang đoạt được quyền thừa kế hay không.
Một khoản thu nhập thêm mỗi tháng có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với việc gom đủ ngàn lượng bạc để mở tăng phúc cấp ba của kiếm thuật thiên phú.
Dù thế nào, hắn cũng phải cố hết sức hoàn thành nhiệm vụ này, giành lấy phần ban thưởng thêm từ gia tộc.
Rời khỏi tĩnh thất của Phương Viễn trưởng lão, Phương Hàn gọi xe ngựa tới, rời Phương phủ.
Bánh xe nghiền trên đường lát đá xanh, phát ra từng tràng lộc cộc đều đặn, thẳng hướng phía tây thành mà đi.
Dựa theo địa chỉ Phương Viễn trưởng lão cung cấp, xe ngựa cuối cùng dừng lại trước một tòa trạch viện khá khí phái.
Đại môn sơn son, trước cửa đặt hai con sư tử đá, đúng là một gia đình khá giả.
“Kẽo kẹt—”
Xe ngựa vừa dừng, Phương Hàn còn chưa bước xuống, bên trong đại môn sơn son đã có người đi ra.
Đó là một nam tử trung niên mặc cẩm bào, trên mặt mang theo vài phần lo lắng lẫn mong chờ, bước nhanh ra nghênh đón, chính là Hạ Khang.
Hiển nhiên hắn đã sớm nhận được tin Phương gia sẽ phái người tới, nên vẫn luôn chờ sẵn. Vừa thấy xe ngựa của Phương gia xuất hiện, hắn lập tức đích thân ra đón.
Thế nhưng, khi ánh mắt hắn rơi lên người Phương Hàn vừa bước xuống xe ngựa, nụ cười niềm nở trên mặt lập tức khựng lại đôi chút, trong đáy mắt thoáng lướt qua một tia thất vọng khó lòng che giấu.
Quá trẻ!
Vốn dĩ hắn còn mong Phương gia sẽ phái tới một vị chấp sự lão luyện, kinh nghiệm đầy mình, lại có chút phân lượng trong gia tộc để giúp hắn trấn trận.Nào ngờ, người tới lại là một thiếu niên trông chỉ chừng mười bảy mười tám tuổi.
Tuy khí chất trầm tĩnh, y phục trên người cũng là trang phục tử đệ Phương gia, nhưng với tuổi tác ấy, có thể có bao nhiêu phân lượng?
E rằng khó lòng tranh thủ được gì cho mình trước mặt phụ thân.
“Tại hạ Hạ Khang, cung nghênh quý nhân Phương gia.”
Hạ Khang nhanh chóng nén nỗi thất vọng trong lòng xuống, trên mặt lại nở nụ cười niềm nở mà vẫn không mất lễ độ, chắp tay bước lên nghênh đón.
Dù sao đối phương cũng là người do Phương gia phái tới, hắn không dám chậm trễ.
“Hạ tiên sinh khách khí, tại hạ Phương Hàn.”
Phương Hàn chắp tay đáp lễ, giọng điềm đạm.
Dẫu đối phương đã che giấu vẻ thất vọng trong mắt rất khéo, nhưng vẫn không qua được mắt hắn.
Đoán ra hẳn là vì mình quá trẻ nên khiến đối phương thất vọng, hắn liền trực tiếp báo tên.
Hắn tin rằng trong Lương Thủy thành, mình ít nhiều cũng có chút thanh danh.
Mà sự thật cũng đúng là như vậy.
“Phương Hàn?”
Hạ Khang nghe vậy thoáng sững người, cảm thấy cái tên này có phần quen tai, ngay sau đó bỗng trợn to hai mắt.
Nụ cười trên mặt tức thì từ vẻ niềm nở khách sáo chuyển thành mừng rỡ khó tin, đến cả giọng nói cũng run lên vì kích động.
“Ngài... ngài chính là vị kỳ lân nhi của Phương gia... Phương Hàn thiếu gia đó sao?!”
Mấy tháng gần đây, danh tiếng kỳ lân nhi Phương gia là Phương Hàn đã sớm vang khắp Lương Thủy thành, những chuyện về thiên phú hơn người và tốc độ tiến cảnh thần tốc của hắn đều được người người truyền tai nhau.
Hắn tuy bận rộn việc nhà, nhưng cũng đã nghe nói không ít.
Hắn nào ngờ được, Phương gia lại phái chính vị thiên tài tử đệ đang nổi danh nhất tới đây!
Vị này đâu phải nội đường đệ tử tầm thường, mà là mầm giống nòng cốt được cao tầng Phương gia ký thác kỳ vọng, tương lai ắt sẽ trở thành đại nhân vật!
Chỉ cần hắn ra mặt, phân lượng và sức ảnh hưởng mang theo đã vượt xa chấp sự bình thường có thể so sánh.
“Chính là tại hạ.”
Phương Hàn khẽ gật đầu.
“Ôi chao, thất kính, thất kính! Phương Hàn thiếu gia, mời vào, mau mời vào!”
Vẻ thất vọng trên mặt Hạ Khang đã sớm quét sạch không còn, thay vào đó là sự niềm nở xen lẫn thụ sủng nhược kinh.
Lưng hắn bất giác khom xuống thêm mấy phần, vội vàng nghiêng người dẫn đường, thái độ cung kính vô cùng.
Đi qua tiền đình, hai người tiến vào phòng khách, phân ngôi chủ khách mà ngồi, thị nữ dâng lên trà thơm.
Vẻ kích động trên mặt Hạ Khang vẫn chưa tan hết, trong giọng nói còn mang theo mấy phần cảm khái khó tin.
“Hạ mỗ tài hèn sức mọn, nào dám làm phiền Phương Hàn thiếu gia đích thân tới đây, thật sự là... thật sự là...”
“Hạ tiên sinh không cần khách khí.”
Phương Hàn nâng chén trà lên, khẽ gạt nắp chén, giọng vẫn bình thản như cũ.
“Gia tộc đã nhận việc này, tự sẽ tận lực. Hạ tiên sinh cứ nói rõ tình hình hiện giờ, cùng với ý của lệnh tôn.”
Nhắc tới chính sự, thần sắc Hạ Khang lập tức nghiêm lại, khẽ thở dài, trên mặt hiện lên vẻ sầu lo.
“Không giấu gì Phương Hàn thiếu gia, gia phụ nay tuổi đã cao, tinh lực không còn sung mãn, chỉ mong sớm định ra người thừa kế để an ổn dưỡng lão.”
“Nhị đệ Hạ Hào của ta là kẻ khéo léo, rất biết lấy lòng phụ thân. Gần đây hắn lại không biết bằng cách nào mà móc nối được với... với một vị quý nhân của Lâm gia, khiến phụ thân dường như... dường như càng nghiêng về phía hắn hơn.”
Khi nhắc tới “quý nhân Lâm gia”, giọng Hạ Khang rõ ràng trĩu xuống, lộ vẻ kiêng dè, đồng thời lén quan sát thần sắc Phương Hàn.
Lâm gia là một trong ngũ đại gia tộc, nếu nhị đệ thật sự nhận được người của Lâm gia chống lưng, cục diện chắc chắn sẽ trở nên cực kỳ khó giải quyết. Đây cũng chính là nguyên do khiến hắn mấy ngày nay lo lắng sốt ruột.May sao, người trước mắt này chẳng những là tộc nhân Phương gia thuộc ngũ đại gia tộc, mà còn không phải hạng tầm thường.
Có hắn ra mặt, cho dù là vị quý nhân bên Lâm gia kia, e rằng cũng buộc phải nhượng bộ.
“Đã vậy thì không nên chậm trễ.”
Nghe nói chuyện này còn có người của Lâm gia nhúng tay vào, sắc mặt Phương Hàn vẫn không đổi. Với thân phận hiện giờ của hắn, tộc nhân Lâm gia bình thường còn chưa đủ tư cách khiến hắn phải lùi bước.
Hắn đặt chén trà xuống, đứng dậy nói:
“Sáng sớm mai, ta sẽ cùng Hạ tiên sinh đến trà viên, bái kiến lão viên chủ, giúp ngươi đoạt lấy quyền thừa kế.”
“Tốt! Tốt lắm! Mọi việc xin nghe theo sự an bài của Phương Hàn thiếu gia!”
Hạ Khang nghe vậy mừng rỡ, vội vàng đứng dậy đáp lời, trong lòng cũng yên ổn hơn hẳn.
......
Sáng sớm hôm sau, một cỗ xe ngựa rời khỏi Lương Thủy thành, đi về phía Thanh Vụ trà viên ở ngoại ô phía tây.
Trà viên nằm giữa một vùng đồi thấp, sương sớm mỏng như tơ, phủ kín những đồi trà nối nhau trập trùng. Không khí trong lành, phảng phất hương trà thấm tận tâm phế.
Xe ngựa dừng trước khu nhà chính của trà viên, Hạ Khang dẫn Phương Hàn vào trong.
Đợi trong phòng khách chốc lát, một lão giả râu tóc bạc phơ, gương mặt hiền hòa nhưng khó giấu vẻ mệt mỏi, được gia bộc dìu đỡ chậm rãi bước ra. Người ấy chính là lão viên chủ Hạ Viễn.
“Phụ thân.”
Hạ Khang vội vàng bước lên hành lễ, rồi giới thiệu:
“Vị này là Phương Hàn thiếu gia của Phương gia, hôm nay đặc biệt tới bái phỏng người.”
Đôi mắt vốn hơi vẩn đục của lão viên chủ Hạ Viễn khẽ sáng lên khi nghe hai chữ “Phương Hàn”, thái độ cũng thêm vài phần khách khí:
“Phương Hàn thiếu gia, lão hủ không thể ra xa nghênh đón, thật là thất lễ.”
Hiển nhiên lão đã sớm nghe qua danh tiếng của Phương Hàn.
“Hạ viên chủ khách khí rồi.”
Phương Hàn chắp tay đáp lễ, thần sắc điềm nhiên.
“Vãn bối hôm nay tới đây, một là đã ngưỡng mộ danh tiếng Thanh Vụ trà viên từ lâu nên đặc biệt đến bái phỏng, hai là nhận lời nhờ cậy của Hạ Khang tiên sinh, muốn cùng viên chủ bàn về tương lai của trà viên.”
Giọng điệu hắn ôn hòa, nhưng vừa mở lời đã nói thẳng ý định.
Dù sao hắn còn phải tu luyện, không thể vì việc này mà dây dưa với lão viên chủ hết lần này đến lần khác.
“Tương lai của trà viên...”
Hạ Viễn khẽ lẩm bẩm, ánh mắt đảo qua giữa trưởng tử Hạ Khang và Phương Hàn, trong mắt thoáng hiện một tia dao động.
Có vị kỳ lân nhi đang nổi danh của Phương gia đứng ra chống lưng cho trưởng tử, sức nặng ấy quả thật không nhỏ.
Nếu Thanh Vụ trà viên có thể dựa vào một chỗ dựa như vậy, tuy phải nhường ra một phần lợi ích, nhưng đổi lại là sự ổn định và phát triển lâu dài, từ đó thu về lợi ích lớn hơn. Nghĩ tới đây, cán cân trong lòng lão cũng bất giác nghiêng đi đôi chút.
Lão trầm ngâm một lát rồi chậm rãi lên tiếng:
“Phương Hàn thiếu gia tuổi trẻ tài cao, Phương gia lại danh chấn một phương, nếu...”
“Phụ thân, nghe nói đại ca đã đưa quý nhân Phương gia tới đây?”
Đúng lúc ấy, một giọng nói mang theo vẻ châm chọc quái gở vọng vào từ ngoài sảnh, cắt ngang cuộc trò chuyện của mấy người.
Chỉ thấy thứ tử Hạ Hào mang theo nụ cười đắc ý, sải bước đi vào.
Bên cạnh hắn còn có một thanh niên thần sắc cao ngạo.
Người này thân hình cao gầy, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc như chim ưng.
Y khoác trường bào xanh sẫm thêu ám văn, chỉ đứng đó tùy ý thôi mà đã có một cỗ khí thế bức người tự nhiên tỏa ra.
Người này, chính là kẻ đang được công nhận là đệ nhất nhân trong hàng ngũ trẻ tuổi ở Lương Thủy thành hiện nay —— Lâm Ngao!



